
Một Thời Để Nhớ Bạn đọc thân mến! Mới ngày nào tôi còn là cậu bé chạy lon ton theo mẹ ra đồng, ngồi vọc đất bên luống khoai, đợi cha bới khoai xong dẫn về. Vậy mà giờ đây tôi đã thành một ông già gần sáu mươi tuổi, tóc trắng hơn nửa mái đầu. Tôi đi nhặt nhạnh ký ức đời mình, gói ghém rồi cất vào từng trang sách. “Một thời để nhớ” là cuốn sách mang những trang ký ức ấy. Trong 42 truyện ngắn và tản văn, có chuyện buồn cười; cũng có chuyện đọc xong phải im lặng hồi lâu. Nhiều câu chuyện tôi tưởng đã quên, vậy mà vẫn theo mình đến tận bây giờ. Phần lớn là ký ức tuổi thơ - nơi có bờ tre, ngọn duối; có những chiều lang thang xuống rừng sim, vạch lá hái sim bầu, vừa đi vừa nhai chóp chép trong tiếng ve râm ran như muốn níu mùa hè ở lại. Ngoảnh mặt nhìn lại, hơn nửa thế kỷ đã trôi qua. Thời gian thổi bay nhiều thứ. Chỉ còn vài trang ki ức, giữ lại chút hương xưa. Cảm ơn bạn đọc - những người sẽ kiên nhẫn lật từng trang đời tôi, rồi dừng lại đâu đó đôi chút. Biết đâu cũng là trang đời của các bạn. - Đặng Văn Bốn 26.5.2026