
Tóm tắt truyện
Vào năm thứ ba ta ở lãnh cung, phế hậu đã chết.
Ta thay y phục sạch sẽ cho nàng, sửa sang lại di dung, rồi dùng một tấm vải trắng phủ lên cả cuộc đời nàng, từ huy hoàng đến lụi tàn.
"Làm phiền công công rồi." Ta lén nhét một viên trân châu vào tay thái giám đến thu dọn thi thể, hắn tỏ vẻ vừa lòng gật đầu với ta.
Viên trân châu đó vốn là vật của phế hậu, ta dùng nó để lo liệu hậu sự cho nàng, cũng là hợp tình hợp lý, hẳn là nàng sẽ không trách ta đâu.
Vị hoàng hậu từng một thời được thánh thượng sủng ái hết mực, vậy mà sau khi chết lại chỉ được mai táng qua loa. Một nấm mồ sơ sài chính là nơi an nghỉ cuối cùng của nàng.
Phế hậu vừa mất, ta cũng bị điều đến Hoán Y Cục. Thân là cung nữ từ lãnh cung ra, tự nhiên chẳng được kẻ khác ưa gì. Ta chỉ biết ôm chăn co ro trong góc phòng. Mùa hè nóng nực vốn đã khó chịu đựng, dưới đất lại thêm đủ thứ sâu bọ, kiến, rận, nên việc cả đêm trằn trọc khó ngủ đã là chuyện thường tình.
Cùng Thể Loại

Thế Giới Song Song - Thỉnh Khiếu Ngã Sơn Đại Vương

Đêm Giao Thừa, Ngày Bão Tuyết

Thanh Xuân Gửi Hết Cho Anh - Chanh Mặc Mạt

Sống Lại, Tôi Mặc Kệ Vị Hôn Phu Cứu Bạch Nguyệt Quang

Thiên Kim Giả Đừng Hòng Trốn

Cá Chép Ven Biển - Thang Thang Đại Ma Vương

Scandal Mẹ Kế Tuổi 25

