

Tóm tắt truyện
Khi đi siêu thị mua đồ ăn, tôi gặp lại đứa con trai đã năm năm không gặp.
Thằng bé mặc một bộ vest nhỏ được cắt may chỉn chu. Trên mặt không còn vẻ cáu kỉnh và chán ghét khi đối diện với tôi như trước nữa, thay vào đó là niềm vui như vừa tìm lại được thứ đã mất. Nó nghẹn giọng nói:
“Mẹ, con nhớ mẹ lắm.”
Tôi bình thản rời mắt đi, dùng bàn tay đã mất hai ngón cố nhặt đồng xu rơi dưới đất.
Nó bước tới, cẩn thận đặt đồng xu lại vào tay tôi. Nhưng khi nhìn thấy đôi tay tàn tật của tôi, thân hình nhỏ bé của nó khẽ co rúm lại.
“Mẹ ra tù rồi sao không về tìm bọn con? Ba đã không trách mẹ từ lâu rồi.”
Tôi đứng dậy rồi đi thẳng, không dừng lại dù chỉ một giây.
Nó mím chặt môi, lẽo đẽo đi theo tôi từng bước.
“Mẹ, có phải mẹ… không cần bọn con nữa không?”
Tôi không trả lời.
Bởi vì thật sự tôi đã không còn tình cảm gì với nó nữa.
Những nỗi tuyệt vọng khắc cốt ghi tâm của năm năm trước đã sớm bào mòn sạch sẽ tình yêu và cả lòng hận của tôi dành cho hai cha con họ.
truyen full, truyenfull, truyenfullvn, truyenfulllive
truyenfull
Cùng Tác Giả
Cùng Thể Loại

Bạn Trai Lén Dùng Giấy Chứng Nhận Liệt Sĩ Của Bố Tôi

Chồng Tôi Và Cô Hàng Xóm

Ly Hôn Một Tháng, Tôi Mang Thai Ba: Nhà Họ Phó Phát Điên Rồi

Đứa Con Bị Tẩy Và Viên Ngọc Hoán Hồn

Sủng Thê Trên Xe Lăn: Chồng Ơi, Em Muốn Cả Người Lẫn Tiền

Cục Bột Gọi Tôi Là Vợ

Khách Sạn Ép Tôi Nhận Chồng Và Trả 380 Nghìn Tệ




